Có những món quà không nằm ở giá trị vật chất, mà nằm ở cả một hành trình trưởng thành của một đứa con.
Minh sinh ra trong một gia đình không khá giả. Mẹ Minh làm công nhân may, còn bố làm phụ hồ. Từ nhỏ, Minh đã quen với những bữa cơm đơn giản, quen với việc mẹ luôn là người cuối cùng ăn và là người đầu tiên thức dậy. Nhưng khi còn bé, Minh không hiểu điều đó. Với Minh, mẹ chỉ là người luôn “không bao giờ mua cho mình thứ gì mới”.
Ngày Minh học cấp hai, lớp có phong trào tặng quà cho mẹ nhân ngày 20/10. Bạn bè ai cũng khoe những món quà đẹp: khăn, mỹ phẩm, thiệp tự làm. Minh cũng muốn tặng mẹ một món quà, nhưng trong túi chỉ có vài chục nghìn tiền tiết kiệm.
Hôm đó, Minh đi ngang qua một cửa hàng nhỏ. Trong tủ kính là một chiếc khăn len màu be rất đơn giản. Minh đứng nhìn rất lâu. Cậu tưởng tượng mẹ quàng chiếc khăn đó khi đi làm sáng sớm, chắc sẽ ấm hơn chiếc khăn cũ đã sờn chỉ. Minh quyết định mua.

Chiều hôm ấy, Minh hồi hộp đưa quà cho mẹ. Mẹ mở gói quà, nhìn chiếc khăn rất lâu rồi cười:
“Đẹp quá… nhưng chắc đắt lắm nhỉ?”
Minh lắc đầu:
“Con tự tiết kiệm tiền ăn sáng để mua cho mẹ đó.”
Mẹ không nói gì thêm. Chỉ quay đi, giả vờ bận việc. Nhưng Minh không biết rằng, lúc đó mẹ đã khóc.
Thời gian trôi đi, Minh lớn lên, học đại học rồi đi làm xa nhà. Cuộc sống bận rộn khiến những cuộc gọi về nhà thưa dần. Mỗi lần mẹ gọi, Minh đều trả lời vội: “Con đang bận lắm, để con gọi lại sau nhé.”
Cho đến một ngày, Minh nhận được tin mẹ ốm. Cậu vội vã bắt xe về quê. Mẹ nằm trên giường bệnh, gầy đi rất nhiều, mái tóc đã bạc hơn trước. Nhìn thấy con, mẹ vẫn cười như không có gì xảy ra.
“Con về rồi à? Mẹ không sao đâu…”
Minh nắm tay mẹ, lần đầu tiên trong đời thấy bàn tay mẹ run đến vậy. Đột nhiên, Minh nhận ra: bàn tay từng nắm tay cậu qua bao năm tháng giờ đã yếu đi rất nhiều.
Trong góc phòng, Minh nhìn thấy một chiếc hộp cũ. Mẹ bảo: “Trong đó là mấy thứ con tặng mẹ từ hồi nhỏ, mẹ vẫn giữ.”
Minh mở ra. Chiếc khăn năm nào vẫn nằm đó, được gấp gọn gàng. Bên cạnh là vài tấm thiệp, một chiếc cốc cũ, và những món quà rất nhỏ bé.

Mẹ nói khẽ: “Quà của con, mẹ không dùng nhiều… nhưng mẹ không nỡ bỏ.”
Minh im lặng. Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu ra: với mẹ, không có món quà nào là nhỏ cả. Chỉ cần là của con, mẹ đều trân trọng.
Hôm sau, Minh đi mua một món quà mới cho mẹ. Không phải thứ gì xa xỉ. Chỉ là một chiếc bình giữ nhiệt đơn giản để mẹ uống nước ấm mỗi ngày.
Nhưng lần này, Minh không đưa quà trong vội vàng như ngày xưa.
Cậu ngồi bên giường mẹ rất lâu, nắm tay mẹ và nói: “Sau này, con sẽ về nhà nhiều hơn. Con sẽ không để mẹ chờ nữa.”
Mẹ cười, ánh mắt hiền như ngày Minh còn bé: “Không cần quà đâu con. Con về là đủ rồi.”
Ngày mẹ xuất viện, Minh đặt chiếc bình giữ nhiệt bên cạnh giường và nói nhỏ: “Đây là món quà muộn của con… nhưng con muốn mẹ dùng nó mỗi ngày để nhớ rằng con luôn nghĩ về mẹ.”
Mẹ không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng trong ánh mắt ấy, Minh biết rằng món quà lớn nhất không phải chiếc bình, mà là sự trở về của con trai.
Có những món quà không cần đắt tiền.
Không cần sang trọng.
Chỉ cần đúng lúc, đúng người, và chứa đầy yêu thương.
Và đôi khi… món quà ý nghĩa nhất dành cho mẹ, chính là “sự hiện diện” của con.
>>Xem thêm: Làm Huy Chương Thể Thao Tinh Xảo, Giá Tốt Tại Quà Tặng Bảo Lợi - Tôn Vinh Nhà Vô Địch
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Có những món quà không nằm ở giá trị vật chất, mà nằm ở cả một hành trình trưởng thành của một đứa con.
Ngày nọ, một cậu bé muốn tặng quà sinh nhật cho mẹ. Trong đầu cậu hiện lên rất nhiều món đồ đắt tiền: nước hoa, trang sức, hay một chiếc váy mới. Nhưng rồi cậu nhớ ra mình chẳng có nhiều tiền, chỉ có đôi tay vụng về và một tấm vải cũ trong nhà.
Trong cuộc sống, có những câu chuyện đơn giản nhưng lại chứa đựng những bài học sâu sắc về cuộc sống. Một trong số đó là Câu chuyện về niềm tin: Con voi và sợi dây thừng, mang đến cho chúng ta một bài học về sức mạnh của tự giác và niềm tin vào bản thân. Cùng Quà Tặng Hải Phòng tham khảo ngay nhé!
2017 @ Thiết kế Website VLC